Họa sĩ viết — dongngandoduc RSS



Cái cò, cái vạc, cái nông

1- Ngày bé mẹ nghe ầu ơ : Cái cò cái vạc cái nông/ Ba cái cùng béo vặt lông cái nào/ Vặt lông con cốc cho tao/ Ta nấu ta nướng ta xào ta ăn.Nghe mãi, nghe mãi thành thuộc từ thuở nằm nôi, lớn lên nhớ nằm lòng.Sau đó mấy câu ca dao đến lượt ru em tôi. Thời gian trôi, tôi lớn lên có gia đình. Đến lượt “cái cò cái vạc cái nông” lại lần nữa đem tặng vào giấc ngủ các con tôi…Tôi đọc và thuộc như cháo, đọc như một thói quen chơi chạy vòng tròn, như ăn bát cháo hoa thấy mát mẻ đồng quê mà không bao giờ tìm cảm nhận về...

Continue reading



Tản mạn nghề vẽ tranh

1- Tôi vẽ tranh phong cảnh chủ yếu là miền núi. Gặp khá nhiều bạn hỏi: Tranh này này vẽ ở đâu? Sơn La, Hòa Bình hay Hà Giang. Trả lời sao với những câu hỏi này? Ý người là muốn định vị tranh được vẽ trên thực địa nào. Rất khó trả lời, và đúng là không thể trả lời, vì tôi có chép cụ thể ở điểm nào đâu, dù hình ảnh trên tranh vẫn là xuất phát từ một nơi cụ thể, và mình dựng lại theo ý mình, thì nó đâu còn là nơi đó nữa. Nhưng khi hỏi thế, người hỏi đã chuyển trạng thái thưởng ngọan tác phẩm sang điều tra để mang hiểu...

Continue reading



Từ một câu ca dao

Đang lan man trên mạng, chợt gặp câu hát khá phồn thực trong lễ hội Trò trám ‘Ước gì em hóa ra trâu/Anh hóa ra chạc xỏ nhau cả ngày’ thì một bạn tận bên Mỹ hỏi tôi: ‘Chạc là cái gì vậy anh?’. Câu hỏi lôi tuột tôi về quá khứ. Đó là những ngày tuổi thanh niên còn ở rừng cách nay hơn nửa thế kỷ. Cái thời mà hằng năm vào cữ tháng 3 sau tết mẹ về dưới xuôi mua vải tấm (buôn vải thời ấy gọi là buôn hàng tấm), loại vải dệt khung tay, khổ 40 phân, còn gọi là vải chúc bâu. Mẹ mua chuẩn bị mua sẵn vài chục vuông để cuối...

Continue reading